Lê Tân và Trịnh Sâm là 2 người đàn ông có 2 số phận riêng
Lê Tân : Bị sức ép công việc làm cho mệt mỏi , túng quẫn dẫn đến tự sát .
Trịnh Sâm : Là một tay giang hồ đã giải nghệ đi làm đầu bếp và tự mở một nhà hàng mini xong bị những kẻ thù cũ sát hại
=> Cả 2 đều ở phòng chờ trên thiên đình hay còn gọi "Linh Đạo Đài"
Lê Tân nghĩ về gia đình khi cái chết của mình không phải là tự tử mà là do bị bệnh triền miên do làm việc quá sức trước sức ép của công ty
Trịnh Sâm còn đứa cháu gái đang học cấp 3 không nơi nương tựa và sợ nó sẽ bị bọn kia hãm hại .
=> 2 thằng rủ nhau nhảy qua cửa thiên môn sau 1 hồi trò chuyện => Bị thiên binh bắt , rồi nài nỉ van xin đủ thứ các kiểu đà điểu thì Tiên cô cho phép về nhưng mắc nỗi thân xác đã không còn nguyên vẹn => Bế tắc thì có vị tiên sư đi ngang qua ngỏ ý cho 2 thân xác mới (vô danh) => 2 thằng ký cam kết sau khi hoàn thành xong duyên trần thì phải quay lại => Trở về nhân gian dưới sự giám sát của Tiên Cô
(Note : Chỉ duy 2 người họ mới thấy tiên cô , còn lại ko 1 ai thấy họ vì vốn dĩ họ đã chết )
Lê Tân thì thích thú với vẻ mới mẻ đầy khôi ngô Tuấn tú của mình trong khi đó Trịnh Sâm uất ức vì thể xác mình được ban lại là 1 cô gái trẻ dáng dấp siêu mẫu => 2 người họ đều xuất phát từ trong 1 chung cư cao tầng và ở tầng thứ 8
Sau một hồi trách móc và cảm ơn tiên cô của 2 người => Họ bắt đầu hành trình giải quyết chuyện cá nhân của mình...
Cuộc sống đời thường
Thứ Tư, 8 tháng 6, 2016
Thứ Năm, 5 tháng 3, 2015
Giấc mơ
Chuyện đêm khuya , tin hay không thì tùy :
Chuyện là trưa nay tôi nằm ngủ mơ và gặp đc người ông nội quá cố đã mẩ cách đây 9 năm ( đến nay tròn 10 năm ) . Trong mơ tôi đag ngồi vẽ thì có làn gió nhẹ thổi thoáng qua , ông nội tôi râu tóc bạc phơ đứng trước cửa phòg 406 , vẫn cặp kính ấy và nụ cười ấy của ông ngày còn bé thơ ông trao cho tôi , nụ cười ấm áp và dịu hiền . Tôi biết mình đag mơ nhưng tôi vẫn mỉm cười một cách nhạt nhẽo..ông bước đến chiếc giường tầng 2 tay vắt sau lưng cúi xuống nhìn :
- Cháu đang vẽ à ??
- Dạ !! Vâng . Chỉ là kí họa lại 1 công trình để tuần sau thầy hướng dẫn tô màu thôi ông ạ .
Ông ngồi xuống cạnh tôi chân vắt chữ ngũ ôn tồn nói :
- Nhớ ngày xưa thằng "Tủn" này vẽ cha mẹ nó mà thiếu mất cái cổ mà bây giờ đã vẽ đc như thế này rồi
- (Cười) Lớn nó phải khác chứ ông .
- Ừ ! Cố lên cháu , kiến trúc sư ạ , cha mẹ cháu nghèo , nhà ta chẳng có ai là đại học như cháu đâu . Ông cũng không cần cháu phải làm rạng danh họ nhà mình , chỉ cần cháu đủ no , nuôi đc vợ con và phụng dưỡng cha mẹ là ông mừng lắm rồi.
Ông nói đến đó thì tôi khựng lại , sức nặng trong người đè nén làm gãy cả cây bút chì , nước mắt cứ ứa ra , tôi cúi gằm mặt xuống mà sụt sịt.
- Ông có làm gì cháu đâu mà cháu khóc ?
- Cháu đâu có khóc..Cháu chỉ cảm thấy như cả cái thế giới này nó đang chống lại cháu vậy ông ạ , không những nó mà dường như chính bản thân cháu cũng đang hành hạ cháu vậy ? Cháu cô đơn lắm ông ạ . Mọi việc nó cứ đi theo một đường thẳng vậy , cháu không dừng nó lại đc , cháu muốn cho nó đi 1 hướng khác nhưng.....đó là rất khó.
- Nếu muốn thay đổi thế giới thì cháu phải thay đổi mình đã . Cháu chiến thắng đc bản thân mình thì bất cứ ai cháu cũng không bao giờ thua cuộc , mạnh dạn mà đối đầu với nó
- Nó khó lắm ông ơi , ngoài kia có cả một cơn bão làm sao cháu qua đc.
Ông phì cười vỗ vai tôi :
- Haha ! Tủn ơi là Tủn , cháu có biết là chính bản thân cháu mới chính là kẻ đang hút sức mạng của cơn bão đó để cản cháu không ? Xã hội chỉ là nguồn để nuôi dưỡng cho kẻ đang chống lại cháu thôi , đó không phải ai xa lạ mà chính là cháu.
Như ngộ ra đc tôi lấy tay rẽ tóc rồi chống cằm , thở dài :
- Cháu lớn rồi . Ông đừng gọi cháu là Tủn nữa
- Haiz!! Cái thằng này , dù mày có thành ông cụ 80 tuổi thì mày vẫn là Tủn của ông.
- Cháu biết thế ! Nhưng cái tên này nó nhắc lại một số kĩ niệm buồn
- ( Cười) Chuyện yêu đương không nên chốn tránh , dẫu biết khôg quên đc mối tình đầu nhưng hãy vui vẻ mà mang nó đi theo , nó sẽ là bàn đạp để cháu đến với người sau .
Tôi cười lấy tay xoa mặt nhìn ông :
- Ông nhìn cái tình cảnh của cháu thì ai yêu ??
Ông làm cái điệu bộ ngày nào , cổ nghoẹo sang 1 bên , mắt nheo lại nhìn tôi tỏ vẻ nản chí :
- Thằng Ngốc này , từ bao giờ mà mày mắc cái bệnh tự ti nặng vậy cháu ?
- Cháu không có , chỉ là bây giờ con gái bây giờ nó không giống như ngày xưa , với lại cháu sức khỏe không tiền cũng không , ai yêu cháu làm hò cho nó khổ ra
Ông nhìn ra hướng bam công rồi từ từ nói :
- Cháu cứ lo học cho thật tốt đi . Thật ra thì con bé đó cũng đag tìm cháu đấy...
Tôi giật mình , mắt mở hết cỡ miệng ngậm chặt lại :
- Ế !!
- Nói thế nào đc nhỉ ?? Nhưng ông biết người con gái của đời cháu là ai rồi.
- Ông đừng đùa chadu.
- Thằng ngốc này ! Ông đùa mày ông đc cái gì nào ?
Ông thở dài rồi nói tiếp :
- Tươg lai của con cháu ông ông hiết hết , có điều ông không thể nói đc , phải để chúng tự biết lấy
- Nói như ông chắc cháu cũng phải tự mà biết đc nó là ai nhỉ ( cười )
- (Cười mỉm) Nói vậy nhưng không có nghĩa là không đc gợi ý . Cháu hãy nhớ những điều ông sắp nói đây .
Tôi hồi hộp trong khi ông lấy cái cốc thủy tinh vặn dòng nước trong bicnh nước khoáng , uống một hơi rồi nói:
- Đối với cháu nó là đứa con gái bình thường nhưng lại xinh đẹp với bao người đàn ông khác , với cháu nó không bao giờ đc nghĩ đến nhưng lại có rất nhiều giấc mơ khác khao khát đc nó , với cháu nó chả đáng để đc cháu theo đuổi nhưng nó lại là đối tượng đc bao đại gia khác săn đuổi . Bởi vì nó là một đứa con gái khó hiểu , bề ngoài nó lẳng lơ và điệu đà nhưng bên trong nó là cả một bầu trời trong sáng , nó đã trải qua rất nhiều cuộc tình nhưng nó chẳng ưng ý với người đàn ông nào , bởi vì ai đến với nó cũng chỉ vì dục vọng chứ không ai yêu nó vì con người nó cả , yêu thì yêu nhưng khi nói đến chuyện giường chiếu cũng là lúc mà cuộc tình của nó chấm dứt , bởi vì nó chỉ dành cho người chồng của nó chứ không cho bất cứ ai cả . Bề ngoài trông mạnh mẽ nhưng bên trong lại rất nhút nhát . Nếu đối diện người con trai nó yêu thật sự , chẳng bao giờ nó dám đối mặt đâu , dễ bị tổn thương và yếu đuối . Tại sao ông nói cô bé đó đang đi tìm cháu , nói ra thì có vẻ hơi sến nhưng số mệnh của 2 đứa khi sinh ra đã là 1 cặp rồi , trên đời này luôn có sự cân bằng , có thiện mới có ác và ngược lại , khuyết điểm của cháu là điểm mạnh của nó , nhưng chỉ phát huy đc khi 2 đứa tìm đc nhau thôi , ông trời rất biết thử thách con người , sinh ra là 1 cặp nhưng phải tự tìm lấy nhau , cho nên việc bây giờ của cháu là phải học , học để có 1 cơ ngơi vững chắc để làm điểm tựa cho cô ấy sau này , vì cô bé không có nghề nghiệp cố định .
Ông từ từ bước đến cửa phòng mỉm cười và nói :
- Cố lên cháu ! Con bé đang tìm cháu , con bé là lẽ sống của đời cháu và ngược lại , nếu 2 cháu tìm đc nhau thì sẽ là một cặp trời sinh và sẽ là trụ cột của nước nhà , nếu không thì cuộc đời fon bé sẽ là 1 màn đêm bao trùm và cháu sẽ là nạn nhân tiếp theo phải sống cô quạnh , hãy học hành thật tốt và cứu lấy cuộc sống của mình , cứu lấy con bé . Thời gian của ông cũng không còn nhiều . Thôi ông đi trước nhé . Hẹn gặp cháu vào dịp gần nhất
Ông chẳng cho tôi nói thêm câu nào mà biến mất hút , lúc đó cũng chợt tỉnh giấc , cứ như là ảo vọng cuối cùng vậy .
Chuyện là trưa nay tôi nằm ngủ mơ và gặp đc người ông nội quá cố đã mẩ cách đây 9 năm ( đến nay tròn 10 năm ) . Trong mơ tôi đag ngồi vẽ thì có làn gió nhẹ thổi thoáng qua , ông nội tôi râu tóc bạc phơ đứng trước cửa phòg 406 , vẫn cặp kính ấy và nụ cười ấy của ông ngày còn bé thơ ông trao cho tôi , nụ cười ấm áp và dịu hiền . Tôi biết mình đag mơ nhưng tôi vẫn mỉm cười một cách nhạt nhẽo..ông bước đến chiếc giường tầng 2 tay vắt sau lưng cúi xuống nhìn :
- Cháu đang vẽ à ??
- Dạ !! Vâng . Chỉ là kí họa lại 1 công trình để tuần sau thầy hướng dẫn tô màu thôi ông ạ .
Ông ngồi xuống cạnh tôi chân vắt chữ ngũ ôn tồn nói :
- Nhớ ngày xưa thằng "Tủn" này vẽ cha mẹ nó mà thiếu mất cái cổ mà bây giờ đã vẽ đc như thế này rồi
- (Cười) Lớn nó phải khác chứ ông .
- Ừ ! Cố lên cháu , kiến trúc sư ạ , cha mẹ cháu nghèo , nhà ta chẳng có ai là đại học như cháu đâu . Ông cũng không cần cháu phải làm rạng danh họ nhà mình , chỉ cần cháu đủ no , nuôi đc vợ con và phụng dưỡng cha mẹ là ông mừng lắm rồi.
Ông nói đến đó thì tôi khựng lại , sức nặng trong người đè nén làm gãy cả cây bút chì , nước mắt cứ ứa ra , tôi cúi gằm mặt xuống mà sụt sịt.
- Ông có làm gì cháu đâu mà cháu khóc ?
- Cháu đâu có khóc..Cháu chỉ cảm thấy như cả cái thế giới này nó đang chống lại cháu vậy ông ạ , không những nó mà dường như chính bản thân cháu cũng đang hành hạ cháu vậy ? Cháu cô đơn lắm ông ạ . Mọi việc nó cứ đi theo một đường thẳng vậy , cháu không dừng nó lại đc , cháu muốn cho nó đi 1 hướng khác nhưng.....đó là rất khó.
- Nếu muốn thay đổi thế giới thì cháu phải thay đổi mình đã . Cháu chiến thắng đc bản thân mình thì bất cứ ai cháu cũng không bao giờ thua cuộc , mạnh dạn mà đối đầu với nó
- Nó khó lắm ông ơi , ngoài kia có cả một cơn bão làm sao cháu qua đc.
Ông phì cười vỗ vai tôi :
- Haha ! Tủn ơi là Tủn , cháu có biết là chính bản thân cháu mới chính là kẻ đang hút sức mạng của cơn bão đó để cản cháu không ? Xã hội chỉ là nguồn để nuôi dưỡng cho kẻ đang chống lại cháu thôi , đó không phải ai xa lạ mà chính là cháu.
Như ngộ ra đc tôi lấy tay rẽ tóc rồi chống cằm , thở dài :
- Cháu lớn rồi . Ông đừng gọi cháu là Tủn nữa
- Haiz!! Cái thằng này , dù mày có thành ông cụ 80 tuổi thì mày vẫn là Tủn của ông.
- Cháu biết thế ! Nhưng cái tên này nó nhắc lại một số kĩ niệm buồn
- ( Cười) Chuyện yêu đương không nên chốn tránh , dẫu biết khôg quên đc mối tình đầu nhưng hãy vui vẻ mà mang nó đi theo , nó sẽ là bàn đạp để cháu đến với người sau .
Tôi cười lấy tay xoa mặt nhìn ông :
- Ông nhìn cái tình cảnh của cháu thì ai yêu ??
Ông làm cái điệu bộ ngày nào , cổ nghoẹo sang 1 bên , mắt nheo lại nhìn tôi tỏ vẻ nản chí :
- Thằng Ngốc này , từ bao giờ mà mày mắc cái bệnh tự ti nặng vậy cháu ?
- Cháu không có , chỉ là bây giờ con gái bây giờ nó không giống như ngày xưa , với lại cháu sức khỏe không tiền cũng không , ai yêu cháu làm hò cho nó khổ ra
Ông nhìn ra hướng bam công rồi từ từ nói :
- Cháu cứ lo học cho thật tốt đi . Thật ra thì con bé đó cũng đag tìm cháu đấy...
Tôi giật mình , mắt mở hết cỡ miệng ngậm chặt lại :
- Ế !!
- Nói thế nào đc nhỉ ?? Nhưng ông biết người con gái của đời cháu là ai rồi.
- Ông đừng đùa chadu.
- Thằng ngốc này ! Ông đùa mày ông đc cái gì nào ?
Ông thở dài rồi nói tiếp :
- Tươg lai của con cháu ông ông hiết hết , có điều ông không thể nói đc , phải để chúng tự biết lấy
- Nói như ông chắc cháu cũng phải tự mà biết đc nó là ai nhỉ ( cười )
- (Cười mỉm) Nói vậy nhưng không có nghĩa là không đc gợi ý . Cháu hãy nhớ những điều ông sắp nói đây .
Tôi hồi hộp trong khi ông lấy cái cốc thủy tinh vặn dòng nước trong bicnh nước khoáng , uống một hơi rồi nói:
- Đối với cháu nó là đứa con gái bình thường nhưng lại xinh đẹp với bao người đàn ông khác , với cháu nó không bao giờ đc nghĩ đến nhưng lại có rất nhiều giấc mơ khác khao khát đc nó , với cháu nó chả đáng để đc cháu theo đuổi nhưng nó lại là đối tượng đc bao đại gia khác săn đuổi . Bởi vì nó là một đứa con gái khó hiểu , bề ngoài nó lẳng lơ và điệu đà nhưng bên trong nó là cả một bầu trời trong sáng , nó đã trải qua rất nhiều cuộc tình nhưng nó chẳng ưng ý với người đàn ông nào , bởi vì ai đến với nó cũng chỉ vì dục vọng chứ không ai yêu nó vì con người nó cả , yêu thì yêu nhưng khi nói đến chuyện giường chiếu cũng là lúc mà cuộc tình của nó chấm dứt , bởi vì nó chỉ dành cho người chồng của nó chứ không cho bất cứ ai cả . Bề ngoài trông mạnh mẽ nhưng bên trong lại rất nhút nhát . Nếu đối diện người con trai nó yêu thật sự , chẳng bao giờ nó dám đối mặt đâu , dễ bị tổn thương và yếu đuối . Tại sao ông nói cô bé đó đang đi tìm cháu , nói ra thì có vẻ hơi sến nhưng số mệnh của 2 đứa khi sinh ra đã là 1 cặp rồi , trên đời này luôn có sự cân bằng , có thiện mới có ác và ngược lại , khuyết điểm của cháu là điểm mạnh của nó , nhưng chỉ phát huy đc khi 2 đứa tìm đc nhau thôi , ông trời rất biết thử thách con người , sinh ra là 1 cặp nhưng phải tự tìm lấy nhau , cho nên việc bây giờ của cháu là phải học , học để có 1 cơ ngơi vững chắc để làm điểm tựa cho cô ấy sau này , vì cô bé không có nghề nghiệp cố định .
Ông từ từ bước đến cửa phòng mỉm cười và nói :
- Cố lên cháu ! Con bé đang tìm cháu , con bé là lẽ sống của đời cháu và ngược lại , nếu 2 cháu tìm đc nhau thì sẽ là một cặp trời sinh và sẽ là trụ cột của nước nhà , nếu không thì cuộc đời fon bé sẽ là 1 màn đêm bao trùm và cháu sẽ là nạn nhân tiếp theo phải sống cô quạnh , hãy học hành thật tốt và cứu lấy cuộc sống của mình , cứu lấy con bé . Thời gian của ông cũng không còn nhiều . Thôi ông đi trước nhé . Hẹn gặp cháu vào dịp gần nhất
Ông chẳng cho tôi nói thêm câu nào mà biến mất hút , lúc đó cũng chợt tỉnh giấc , cứ như là ảo vọng cuối cùng vậy .
Thứ Ba, 6 tháng 1, 2015
Thư góp ý
Cháu là một họa sĩ tranh truyện nghiệp dư , hiện đang theo học nghành kiến trúc tại Hải Phòng , cháu có một mong muốn là mình hoặc ai đó có thể mở nên một làn gió mới , một cuộc cách mạng cho nền tranh truyện nước nhà , với mong muốn đó mà cháu đã dành rất nhiều thời gian quan tâm đến tranh truyện , đọc truyện trong lẫn ngoài nước và rút ra nhận xét là truyện mình thua truyện bạn là do nội dung chứ ko phải là do nét vẽ , truyện mình đa số toàn bay luẩn quẩn trong một cái lồng chim mà không thể thoát ra được , cứ cho là truyện mình mang nhiều yếu tố giáo dục , nhưng nó không cũ và cũng không nhàm chán như một số người đọc vẫn nghĩ , mà là do cách thể hiện của tác giả , nước bạn họ biết gắn ý nghĩa giáo dục của họ vào từng bối cảnh , người đọc hiện nay đa số là thiếu nhi , nhưng thanh niên cũng nhiều , và điều họ muốn ở truyện tranh là phải hấp dẫn , truyện Nhật họ mạnh về lối viết truyện theo kiểu giả tưởng , tuổi thơ của chúng ta thì luôn mơ mộng , nếu chúng ta gắn được cái yếu tố giáo dục vào nhữg giấc mơ đó thì ta sẽ thắng đc Nhật Bản thậm chí sẽ có những tượng đài ảo , cháu ví dụ như truyện Naruto , một truyện tranh phong cách fantasy , nó hấp dẫn bởi lối viết truyện , nhiều tình tiết gây cấn , những pha choảng nhau rất thú vị , nhưng ẩn chứa bên trong là tình bạn , tình yêu , cách làm người , rất nhiều điều ý nghĩa . Cháu biết bác qua bộ tranh truyện Hesman , đó là tuổi thơ của cháu , và cháu thì luôn ngưỡng mộ nhữg họa sĩ Việt Nam gây được ảnh hưởng cho các thế hệ trong nước , được biết bác có một đội ngũ sản xuất tranh truyện (cháu chỉ nghe đồn) , cháu mong muốn nhữg dòng này sẽ đến đc với những người làm trong đội ngũ đó , hi vọng đây sẽ là một trong những chia sẻ bổ ích giúp thay đổi hướng gió của truyện tranh Việt Nam bắt kịp Nhật Bản vào tương lai không xa.
Còn về cháu thì cháu muốn nhờ Bác tư vấn truyện này . Như đã nói ở trên , cháu là một họa sĩ nghiệp dư , không có nhiều kinh nghiệm , đọc truyện Nhật mà ức thay cho truyện nước mình , cháu cũng có học hỏi rất nhiều từ nhữg bộ truyện tranh Nhật để đúc kết kinh nghiệm , và rút ra được là , nếu chưa có kịch bản ưng ý , thì không nên vội vẽ làm gì , vì khi đã có kịch bản tâm đắc , thì việc tạo ra phong cách riêng khi vẽ là khá dễ dàng , hơn nữa nó còn là một động lực rất lớn để ta cố gắng hoàn thành bản thảo . Mới đây cháu đã hoàn thành kịch bản của một bộ truyện , cháu chưa đặt tên , thể loại tranh truyện là giả tưởng , fantasy , có pha chút yếu tố Lịch sử . Truyện kể về thế chiến thứ 2 , khi mà loài người giết hại lẫn nhau , trong đó có Việt Nam cũng bị dính , khi mà Bác Hồ vẫn đang còn đi khắp đó đây để tìm đường cứu nước , thì Bác Vô Tình khám phá ra bí mật của một vị thánh , ông ta đã sống rất lâu rồi , ông được sinh ra từ sự thống khổ , nỗi trăn trở của loài người và được biết với cái tên "vị thần cô độc" ông bị thiên giới ruồng bỏ vì cái cách mà ông được sinh ra , không phải do tiên giới , mà là do loài người , và vì vậy mà tiên giới không chấp nhận ông và sức mạnh của ông . Phải chứng kiến cảnh loài người giết chóc lẫn nhau ông vô cùng đau xót và muốn bảo vệ họ , mặt khác cũng có một vị thần như ông nhưng đc sinh ra từ địa ngục và căm phẫn loài người , vào thế chiến thứ 2 ông đã giúp Đức Quốc xã chế tạo một khẩu súng có tên là megagun , nó mạnh đến mức có thể hủy diệt loài người chỉ một phát bắn , mong muốn quét sạch nhân gian để lập lại trật tự thế giới ông ta đã lệnh phải làm bí mật và đã thành công như mong muốn , nhưng trước đó đã có thông tin bị rò rỉ và Bác đã biết được bí mật đó và nói cho thần cô độc biết , ông đã nhanh chóng tìm đc nơi giấu khẩu thần công đó nhờ sự giúp đỡ của Bác và những người bạn trong Tổ chức của Bác , trong nỗ lực một mình chiến đấu chống lại sự hủy diệt của loài người , Ông và quân đội Xô Viết đã vô hiệu hóa và phá hủy được khẩu súng đó và tiêu diệt được vị thần hắc ám kia , mang loài người đến thời kì "calm" , tuy nhiên cuộc chiến vẫn tiếp tục và không lâu sau Bác đã thống nhất đất nước , thần cô đơn cũng đến dự nhưng là bí mật , đứng ở trên bục Bác thấy và vẫy tay chào , khi Đại Tướng Võ Nguyên Giáp hỏi Bác chào ai thì Bác trả lời là một vị anh hùng , thánh cô đơn .
Cháu chỉ kể sơ lược ngắn nhất có thể cho Bác hiểu , truyện lên án chiến tranh , ca tụng hòa bình và hậu quả của nó . Cháu đã cố gắng lồng rất nhiều yếu tố giáo dục vào trong các cắt cảnh , đương nhiên là mạch truyện vẫn phải thú vị và đã rất ưng ý , nhưng cháu đang băn khoăn là truyện có liên quan đến lãnh tụ của chúng ta , nếu cháu đem ra xuất bản thì sẽ rất phiền phức , vì tình hình ngôn luận ở nước ta không được tốt cho lắm . Cháu dựa trên những yếu tố lịch sử có thật và không bôi xấu hình ảnh Bác mà cháu muốn đưa Bác vượt lê, cả thần thánh , hi vọng bác có thể giúp cháu , cháu xin cảm ơn
Còn về cháu thì cháu muốn nhờ Bác tư vấn truyện này . Như đã nói ở trên , cháu là một họa sĩ nghiệp dư , không có nhiều kinh nghiệm , đọc truyện Nhật mà ức thay cho truyện nước mình , cháu cũng có học hỏi rất nhiều từ nhữg bộ truyện tranh Nhật để đúc kết kinh nghiệm , và rút ra được là , nếu chưa có kịch bản ưng ý , thì không nên vội vẽ làm gì , vì khi đã có kịch bản tâm đắc , thì việc tạo ra phong cách riêng khi vẽ là khá dễ dàng , hơn nữa nó còn là một động lực rất lớn để ta cố gắng hoàn thành bản thảo . Mới đây cháu đã hoàn thành kịch bản của một bộ truyện , cháu chưa đặt tên , thể loại tranh truyện là giả tưởng , fantasy , có pha chút yếu tố Lịch sử . Truyện kể về thế chiến thứ 2 , khi mà loài người giết hại lẫn nhau , trong đó có Việt Nam cũng bị dính , khi mà Bác Hồ vẫn đang còn đi khắp đó đây để tìm đường cứu nước , thì Bác Vô Tình khám phá ra bí mật của một vị thánh , ông ta đã sống rất lâu rồi , ông được sinh ra từ sự thống khổ , nỗi trăn trở của loài người và được biết với cái tên "vị thần cô độc" ông bị thiên giới ruồng bỏ vì cái cách mà ông được sinh ra , không phải do tiên giới , mà là do loài người , và vì vậy mà tiên giới không chấp nhận ông và sức mạnh của ông . Phải chứng kiến cảnh loài người giết chóc lẫn nhau ông vô cùng đau xót và muốn bảo vệ họ , mặt khác cũng có một vị thần như ông nhưng đc sinh ra từ địa ngục và căm phẫn loài người , vào thế chiến thứ 2 ông đã giúp Đức Quốc xã chế tạo một khẩu súng có tên là megagun , nó mạnh đến mức có thể hủy diệt loài người chỉ một phát bắn , mong muốn quét sạch nhân gian để lập lại trật tự thế giới ông ta đã lệnh phải làm bí mật và đã thành công như mong muốn , nhưng trước đó đã có thông tin bị rò rỉ và Bác đã biết được bí mật đó và nói cho thần cô độc biết , ông đã nhanh chóng tìm đc nơi giấu khẩu thần công đó nhờ sự giúp đỡ của Bác và những người bạn trong Tổ chức của Bác , trong nỗ lực một mình chiến đấu chống lại sự hủy diệt của loài người , Ông và quân đội Xô Viết đã vô hiệu hóa và phá hủy được khẩu súng đó và tiêu diệt được vị thần hắc ám kia , mang loài người đến thời kì "calm" , tuy nhiên cuộc chiến vẫn tiếp tục và không lâu sau Bác đã thống nhất đất nước , thần cô đơn cũng đến dự nhưng là bí mật , đứng ở trên bục Bác thấy và vẫy tay chào , khi Đại Tướng Võ Nguyên Giáp hỏi Bác chào ai thì Bác trả lời là một vị anh hùng , thánh cô đơn .
Cháu chỉ kể sơ lược ngắn nhất có thể cho Bác hiểu , truyện lên án chiến tranh , ca tụng hòa bình và hậu quả của nó . Cháu đã cố gắng lồng rất nhiều yếu tố giáo dục vào trong các cắt cảnh , đương nhiên là mạch truyện vẫn phải thú vị và đã rất ưng ý , nhưng cháu đang băn khoăn là truyện có liên quan đến lãnh tụ của chúng ta , nếu cháu đem ra xuất bản thì sẽ rất phiền phức , vì tình hình ngôn luận ở nước ta không được tốt cho lắm . Cháu dựa trên những yếu tố lịch sử có thật và không bôi xấu hình ảnh Bác mà cháu muốn đưa Bác vượt lê, cả thần thánh , hi vọng bác có thể giúp cháu , cháu xin cảm ơn
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)